Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19
tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh
quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong
nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt
của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được
ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý.
Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà
vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng
khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng
trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất
xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai
biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.
Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô
gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:
- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và
đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một
CD...
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm
cười.
Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào
trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn
thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng,
mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho
anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà
và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên
hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh
cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên
làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến
cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào
trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số
điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD
đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.
Vài ngày sau...
‘Reeeeng!...'
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
- Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin
gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt
máy.
Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà
muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa
tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng
chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở
ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở
thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với
một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm-
Jacelyn.'
Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một
mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình
làm bạn nhé? - Jacelyn.'
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc
là một mảnh giấy...
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà.
Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món
quà mà cuộc sống đem lại.
tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh
quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong
nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt
của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được
ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý.
Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà
vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng
khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng
trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất
xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai
biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.
Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô
gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:
- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và
đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một
CD...
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm
cười.
Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào
trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn
thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng,
mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho
anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà
và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên
hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh
cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên
làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến
cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào
trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số
điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD
đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.
Vài ngày sau...
‘Reeeeng!...'
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
- Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin
gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt
máy.
Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà
muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa
tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng
chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở
ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở
thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với
một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm-
Jacelyn.'
Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một
mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình
làm bạn nhé? - Jacelyn.'
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc
là một mảnh giấy...
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà.
Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món
quà mà cuộc sống đem lại.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét