Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Khi hạnh phúc đi qua

Khoảng thời gian này của tôi u ám quá, tôi luôn suy nghĩ tiêu cực về mọi vấn đề, chỉ hướng về mặt tối của tất cả mọi chuyện, chẳng hiểu sao nữa, chỉ là hơi buồn chút thôi. Nhưng mà mỗi ngày “hơi buồn một chút” và ngày hôm sau lại lớn hơn thêm “một chút” nữa, cộng lại là cả một nỗi buồn to đùng…. Mà tôi chẳng thể thoát khỏi cái nỗi buồn và ám ảnh đó, tôi cứ đơn độc

và cố gắng tìm mọi cách để lúc nào cũng chỉ có một mình mình mà thôi…

Thất bại trong mối tình đầu, tôi bi quan kinh khủng. Cảm tưởng như trái đất đang ngừng quay và thế chiến III chuẩn bị bùng nổ. Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần cho 1 cái chết, ví dụ như bị xe tông hay đi qua 1 công trường đang xây dựng gạch rơi trúng đầu mà tử vong ngay tại chỗ lắm âý chứ. Nói chung là cũng chẳng biết làm thế nào để tôi đứng dậy được cả. Tôi thất vọng vì nhiều thứ, và mất đi niềm tin ở tất cả mọi người…
Người tôi yêu nhất bỏ rơi tôi để đến với đứa bạn tôi chơi thân nhất. Ok, thế là xong. Thế là chấm hết. Tôi chẳng còn gì, chẳng còn cái gì để mà mất, để mà lưu luyến ý chứ!!! Xem nào, trên đời tôi yêu quý và tin tưởng nhất 2 người. một là người yêu, hai là bạn tôi. Vậy mà họ cùng nắm tay nhau phản bội tôi như thế đấy. Đúng là mất hết thật rồi… cái thứ mà tôi có chỉ là của quá khứ mà thôi.
Khi tôi nói rằng tôi còn yêu anh ta và chưa muốn chia tay, hắn chỉ cười nhạt rồi đẩy tôi 1 cái thật mạnh về phía sau và nhả cợt “Tưởng tôi yêu cô thật à? Với tôi, cô chỉ là thứ đồ chơi để giải trí mà thôi!!! Tránh ra và đừng bao giờ tìm cách gặp hay nói chuyện với tôi nữa, phiền hà lắm”. Lúc ấy tôi nhớ mình đã thật yếu ớt, đã khóc lóc và cầu xin hắn đừng bỏ rơi tôi bởi tôi yêu hắn rất nhiều. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự khinh rẻ và đau khổ đến tột cùng.
Tôi đã từng nghĩ rằng anh ta có thể quay lại với tôi sau vài ngày hẹn hò cùng cô bạn thân của mình nhưng không phải thế, họ đã lén sau lưng tôi mà làm đủ thứ chuyện. Với họ tôi chỉ là 1 kẻ dư thừa, 1 kẻ thứ 3, 1 con kì đà cản mũi. Đúng là 2 tên nghiệt súc, sao họ nỡ lừa dối tôi cơ chứ? Tôi muốn khóc mà không lên tiếng, muốn mắng chửi mà không lên lời… Tôi tự nhủ mình phải cố gắng kiên cường, phải thật mạnh mẽ mà sao không thể, từ trước đến nay tôi đều tin nhầm người, đặt niềm tin vào sai chỗ, đúng là ngu ngốc thật mà. Nếu có bộ luật phạt những kẻ yêu lầm người và chọn sai đường có lẽ tôi đáng bị đưa lên máy chém lắm…
Ngày đầu tiên thất tình, tôi nằm bẹp trên giường không muốn dậy, không muốn ăn, cũng chẳng muốn đi đâu cả. Điện thoại cả ngày không nhận được lấy 1 tin nhắn,1 cuộc gọi. Tôi khư khư cái điện thoại trong lòng bàn tay, chỉ hi vọng nó có tiếng chuông cho dù tôi biết nó sẽ chẳng bao giờ đổ chuông nữa, hoặc là có nhưng chắc hẳn không phải là từ anh ta. Hy vọng có thể coi như 1 đống tro tàn không thể nhóm lên được nữa.
Ngày thứ hai, tôi đi đặt vé xem 1 bộ phim hài, bộ phim đó rất buồn cười, nhưng tôi cứ vừa ăn bắp rang bơ vừa khóc tức tưởi, nước mắt cứ rơi không ngừng, tiếng thút thít của tôi khiến nhiều đôi ở đó khó chịu. Thế là tôi đi ra trước khỏi rạp, để họ không biết rằng tôi đang khóc vì nghĩ về 1 thằng đàn ông đểu không còn gì đểu hơn… Có phải tôi ngu ngốc và nhu nhược lắm hay không?
Ngày thứ ba, tôi đi ngang qua trung tâm thương mại, thấy có trưng bày 1 số mẫu áo nam rất đẹp, chợt nghĩ trước kia khi còn yêu nhau, anh ta vẫn thường nói hình thức với con trai rất quan trọng. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật người yêu cũ rồi, suy nghĩ 1 lúc cuối cùng tôi cũng đi vào và mua chiếc áo sơ mi kẻ sọc xanh đó. Tôi thích màu xanh da trời, nhẹ nhàng và dịu ngọt, hệt như chính tôi vậy.
Tôi phải dặn đi dặn lại nhân viên bán hàng phải bọc cho cẩn thận bởi đó là quà sinh nhật tôi tặng cho “người yêu” tôi. Chị ta chỉ mỉm cười, còn tôi thì cố dặn ra 1 nụ cười chua xót. “Người yêu” của quá khứ, vậy mà hiện tại này tôi vẫn chưa thể chấp nhận được sao?
Tối đó tôi có gặp cô bạn thân của tôi ở thư viện trường, tôi còn tưởng cô ta còn bận với tình yêu và các cuộc hẹn hò của mình chứ, vẫn còn có thời gian mà vào thư viện kiếm sách sao? Tôi rút chiếc hộp từ trong túi xách ra đưa cho cô ta
-Sinh nhật anh ấy, gửi lời của tôi, chúc sinh nhật vui vẻ
-Quà cậu tặng à??? Cái gì vậy?
-Cậu có thể đưa cho anh ta rồi cùng nhau bóc cũng được- tôi tảng lờ đi
-Ừ. Tôi sẽ đưa…
-Vậy cảm ơn cậu trước. Tôi về đây
Tôi chạy vội ra khỏi thư viện, 1 tay ôm lấy mặt, tôi không biết việc tôi làm có khiến người khác càng coi thường tôi không nữa, nói thật ra, lúc này tôi cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa. Tất cả cứ lộn xộn và lung tung lên thế nào ấy. Thật đau đầu …
Tôi không hiểu nổi tại sao mình dám mua quà tăng sinh nhật anh ta, dám đưa quà sinh nhật cho bạn gái hiện tại của anh ta mà lại không thể nhắn lấy 1 tin chúc mừng sinh nhật cho anh ta được. Tôi sợ ạnh ta sẽ reply lại là “Đừng làm phiền tôi nữa”. Như vậy sẽ chẳng còn gì mất mặt hơn.
Hôm nay sinh nhật anh ta, để không muốn nhớ lại những gì của quá khứ tôi cứ lang thang đi trên các con phố hẻm, càng nghĩ lại càng xót xa, Hỏi tại sao mình lại ngu ngốc đến thế. Sao cứ phải quằn quại vì một kẻ thối tha, vô liêm sỉ cơ chứ. Tôi dừng chân ở một quán ăn nhỏ trên vỉa hè, cũng thấy mình cần phải ăn thêm chút gì nếu không muốn trên dân trí ngày mai sẽ có một bài giật title “Xác một cô gái thất tình chết đói ở Hà Nội”. Vậy thì người nhà tôi cũng sẽ đau lòng lắm, họ nuôi tôi 20 năm rồi, không thể chết một cách lãng phí như vậy được
-Dzo!!!!!! Sinh nhật vui vẻ nhé, hôm nay chúng mình ăn tẹt ga, mừng thằng Quốc có người yêu mới, mừng cho tuổi 22 tràn trề sinh lực hô hô nào, trăm phần trăm nhớ, thằng nào không uống cạn phải chịu phạt
Tôi giật thót tim quay lại nhìn về phía ầm ĩ ấy, là anh ta…. Cùng với một đám bạn đang bù khú với nhau. Nực cười thật, ông trời thật giỏi trêu ngươi. Tôi trốn tránh anh ta cả tuần nay, cuối cùng lại gặp nhau tại một nơi mà tôi nghĩ là sẽ không bao giờ phải nhìn thấy hắn. Tôi muốn khóc mà không dám khóc chỉ dám vội vã quay người chạy một mạch, tôi cũng không rõ những bước chân của mình sẽ đi tiếp về đâu, chỉ biết tôi phải rời xa chốn này, rời xa nơi xuất hiện hình ảnh anh ta.
Ngồi thụp ở bến xe bus, nước mắt tôi cứ ròng rã rơi, tiếng nấc cứ ngày một to dần khiến vài người xung quanh để ý. Nhưng tôi mặc kệ, tôi không thể kìm nén thêm một giây phút nào nữa, quả thực là tôi đã đau khổ lắm rồi.
-Thất tình à???
Tôi ngẩng đầu lên nhìn người vừa nói, là một gã con trai ngồi ghế bên kia, đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ái ngại
-Không, anh nghĩ sao mà nói tôi thất tình, trông bộ dạng tôi giống lắm sao?
Anh ta gật đầu, rồi lại quay sang chỗ khác
-Anh học ở gần đây sao?- tôi bắt chuyện, dù sao có người nói chuyện cùng cũng thấy bớt cô đơn
-Kiến trúc, còn …- Anh ta không nói nữa, có lẽ cũng chẳng biết nên xưng hô thế nào cho tiện
-Hà Nội, 2 trường cũng không cách xa nhau lắm đâu, năm nay tôi mới 20 tuổi xuân thôi, chắc nhỏ tuổi hơn anh, anh bao nhiêu tuổi rồi
-Đoán xem- Anh ta mỉm cười, và dường như ánh mắt anh ta cũng đang cười vậy
-92?
-Trẻ vậy sao?
-91 àKhi hạnh phúc đi qua
Anh ta không nói, chỉ gật đầu
-oh, lớn hơn mình 2 tuổi
-Xem nào, nhóc 20, kém anh 2 tuổi, hôm nay đánh đề 02-20 nhé 
-Sao?- Tôi tròn mắt, tên này nghiện lô đề à
-Mới có 6 rưỡi thôi, có ghi không? Mỗi con 10k nhé, trúng là được 800k đấy
-Không, tôi không đánh đâu
-Tuỳ nhóc, tối nay xem kết quả, nếu về thật đừng tiếc
Anh ta đứng dậy, tôi vội giật mình, một phần sợ cô đơn, phần còn lại cũng sợ một mình ở cái nơi u ám lạnh lẽo này
-Cho em ké với, 2k thôi được chứ?- Tôi toe toét
-Oh, kém 2 tuổi, năm nay 20 tuổi, đánh 2k, có vẻ dễ về 
Tôi móc ví tìm tiền lẻ đưa cho anh ta, thấy hôm nay mình cũng thật ngộ, thất tình dẫn đến cờ bạc hay sao, mẹ tôi làm giáo viên, nếu biết tôi lạc lối thế này chắc bà đập què chân tôi mất
-Nhóc này, nếu có 02-20 thì mai ra đây lĩnh tiền nhé!
Anh ta đưa cho tôi một mẩu giấy ghi mấy số nhằng nhịt gì đó, nói tôi phải cất kín vào nếu trúng thì còn có tiền mà lê la trà đá. Tôi chỉ biết gật gù cái đầu rồi tiếp tục đợi xe bus, còn anh ta thì đã đi khuất dần vào trong bóng đêm rồi. Trời chưa sang đông nhưng cũng thật mau tối.
Trong lúc ăn cơm mẹ có hỏi tình hình học tập của tôi, tôi không dám nhìn vào mắt mẹ chỉ ậm ừ nói tốt mặc dù tôi phải thi lại tận 2 môn. Sau đó tôi nói mệt rồi chạy vù lên phòng, tôi sợ mẹ sẽ nhìn ra tôi đang nói dối.
Nằm trên giường nếu không có truyện để đọc thì đầu óc tôi lại luẩn quẩn hình ảnh của tên đốn mạt kia và rồi lại gặm nhấm nỗi đau một mình.Chợt nhớ tới tên mà mình gặp ở bến xe lúc chiều tối tôi lại thấy hay hay,kể ra tôi cũng buồn cười thật, sao lại bị người khác rủ rê lô đề cơ chứ? 
Soạn tin tìm kết quả trên điện thoại, tôi chẳng hi vọng mình sẽ có 150k để uống trà đá cả tháng, chỉ đơn giản là muốn xem kết quả là bao nhiêu, xem chỉ số may mắn của mình có được cao như vẫn thường bói trên facebook hay không thôi… Tôi không nghĩ….
Nó về thật, là tuổi của tôi: 20
Vừa ngỡ ngàng vừa buồn cười, là lần đầu tiên tôi dính đến thứ người ta vẫn gọi là cờ bạc đó, đúng là số đỏ mà. Tôi cứ tủm tỉm cười mãi chỉ mong trời mau sáng để có thể ra quán nước lĩnh tiền và gặp lại tên lạ mặt đó
-Tôi đợi anh cả sáng, sao giờ anh mới tới
Vừa nhìn thấy anh ta đi tới tôi gắt, đã vậy hắn còn tròn mắt nhìn tôi, điều đó làm tôi lúng túng
-Lấy tiền cho tôi đi
-Tiền gì cơ?
-TRăm rưỡi đó >”< hôm qua vì tôi mà anh được trúng mé, anh phải trả ơn tôi chứ? Đúng không?
-Nhóc,
-Tôi 20 rồi đó, không còn là trẻ con đâu
-Thôi được rồi, phải làm gì cho nhóc nào
Anh ta đưa tay xoa xoa đầu tôi
-Làm bạn trai tôi đi, 1 tháng nhé
-Cái gì?- Anh ta trợn tròn mắt, có lẽ đồng tử anh ta to gấp 10 lần chứ không phải 6 lần như bình thường nữa
-Sao đâu, chỉ là danh nghĩa thôi mà, anh không giúp tôi được một lần sao Tôi chỉ là đang cô đơn và muốn có bạn chia sẻ thôi mà. 
-Nhưng chúng ta không biết gì về nhau sao có thể…..
-Không sao, hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu, được không
Trông vẻ bỡn cợt không nghiêm túc của tôi có lẽ là chẳng ai tin, nhưng tôi làm vậy chỉ để tránh xấu hổ nếu bị từ chối thôi
Chúng tôi lưu số điện thoại của mình vào máy của người kia, anh ta viết rất ngắn gọn “Binh”, còn tôi thì dài dòng hơn một tí “Thien than cua anh” 
Tối đó tôi rủ người yêu 1 tháng của tôi đi rượu ốc, đây cũng là lần đầu tiên tôi dám động đến đồ có men
-Anh tên Bình à? Bình trong Bình yên ý hả
Có lẽ là tôi đang ngà ngà say rồi
-Em tên Dương, ghép tên chúng ta lại là Bình Dương, nghe cũng thuận tai ghê nhé!
-Ừ, nhóc uống vừa thôi nếu không đau ruột đấy
-Là lần đầu tiên em uống, anh để em buông thả một tí đi. Em đã ngoan 20 năm nay rồi, phải có lần biết hư là gì chứ
-Không giống em đâu
-Sao? Giống em? Anh quen em à? 
-À….
-Tại sao chứ? Anh nói xem, em có điều gì không tốt nào? Sao hắn lại bỏ em? Hắn đúng là tên khốn khiếp, đồ có mắt như mù, không nhìn thấy thái dương, em đã yêu hắn như thế, vậy mà,….. đồ đểu
Tôi gục mặt xuống bàn khóc thành tiếng hệt như trẻ con vậy, bỗng nhiên anh ta nắm lấy tay tôi, tôi giật mình rụt lại
-Anh làm gì vậy??? Chúng ta chỉ là người yêu trên danh nghĩa, anh không được lợi dụng tôi
-Này nhóc, bây giờ anh đang là người yêu nhóc phải không? Vậy thì không cho nhóc nhắc đến tên thằng khác trước mắt anh, và cũng không được khóc vì một tên nào đó
-Anh ghen giống thật quá- Tôi lúng túng đứng dậy, chỉ đẻ anh ta không thấy được vẻ ngượng ngịu hiện tại của tôi
—–
Tối hôm đó tôi đã ngủ rất say, có lẽ là một giấc ngủ ngon nhất trong suốt hơn một tuần nay kể từ khi tôi bị phản bội, tôi đã có một giấc mơ rất đẹp, cùng nắm tay một chàng trai bay nhảy trên những cánh đồng mọc đầy hoa, chàng trao cho tôi một chiếc nhẫn cỏ giản đơn nói yêu tôi. Rất đơn giản thôi, nhưng với tôi đó quả thực là một giấc mơ rất đẹp
9h sáng mở mắt, tay quờ quờ cái điện thoại đang đổ chuông réo rắt
-Alo
-Này nhóc vẫn chưa dậy à
-Dậy rồi đây, mà ai vậy??
-Người yêu nhóc chứ ai, dậy mau anh chở đi ăn sáng. Đợi nhóc chỗ cũ nhé!!!
Tôi choàng tỉnh dậy, phải rồi, hôm qua anh ta có nói hôm nay sẽ dẫn tôi đi chơi, tôi không muốn quằn quại ở nhà nữa. Tôi có người yêu rồi, tôi phải tận dụng triệt để anh ta để cảm nhận tình yêu chưa từng rời bỏ tôi chứ
Vậy là chúng tôi hẹn hò nhau như những đôi tình nhân thực sự, cũng online fb trò chuyện , trêu đùa với , cài đặt chế độ kết hôn với nhau nữa. Nhiều khi giận hờn, cãi vã, nhưng rồi chẳng nổi 5 phút lại quay ra làm lành với nhau ngay. Lỗi là của tôi nhưng người xin lỗi luôn luôn là Bình, anh ấy rất chiều tôi, lại nghe lời tôi nữa
-Chúng mình chụp ảnh nhé, người ta yêu nhau vẫn thường hay chụp ảnh mà
-Em xấu thế này, chụp cùng em làm anh mất hình tượng
-Anh muốn chết không? Em mà xấu thì cả thế giới không có ai dám nói mình đẹp, chụp đi nào, xong em sẽ làm ảnh timeline trên facebook
Tôi nhớ lúc ấy mặt anh thì cứ ngơ ra, còn tôi thì toe toét còn hơn cả nàng Thị Nở
Bình học kiến trúc, anh ấy vẽ rất đẹp. Một lần tôi đòi anh ấy dẫn đến xưởng vẽ, phải lèo nhèo mãi anh ấy mới miễn cưỡng cho tôi đi cùng và dặn đi dặn lại tôi không được nghịch ngợm lung tung nếu không muốn anh ấy bị phạt. Tôi ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ và lon ton đi theo phía sau anh ấy
Mọi người đều đang rất tập trung vẽ bố cục, mà tôi cũng chẳng biết gì về hội hoạ nên cứ cầm bút lông vẽ những nét nguệch ngoạc. Tôi muốn vẽ một chàng trai đang cầm bó hoa tặng cô gái, tự nhủ phải cố gắng vẽ thật đẹp mà sao những gì trên trang giấy đều không giống như những gì trong tưởng tượng của tôi. Hình người chỉ là 1 cái đầu tròn tròn với mấy sợi tóc dựng ngược, tay chân là những đường thẳng cơ bản. Có lẽ còn tệ hơn cả đứa bé học mẫu giáo nữa
-Em vẽ anh với em đấy à, nhìn em có vẻ giống nhưng sao anh lại có thể xấu đến mức như vậy được?
Bình ngó đầu sang nhìn kiệt tác của tôi rồi châm biếm
-Anh đúng là không có gu thẩm mĩ- Tôi cong cớn đáp trả
-Xem nào, bức vẽ có lẽ là hoàn chỉnh rồi, nếu không thiếu một số chi tiết
-Thiếu gì?- Tôi ngạc nhiên
-Để anh thêm vào nhé
Tôi tưởng Bình sẽ làm gì ai ngờ anh ấy viết thêm 3 chữ: Dương s2 Bình
-Đùa à?- Tôi giãy nảy- Anh yêu em chứ em yêu anh đâu, ngộ nhận kìa, duyên chưa kìa
-Em ngông vừa thôi, rõ ràng là em tỏ tình với anh trước
-Xỳ, mấy giờ rồi còn s2? Nhà quê chết đi được ý
-Thế là gì? ♥ á?
-Vẫn lúa hê hê
-Hiện đại anh xem
-D alt3 B- Tôi viết thật đẹp trên trang giấy
-Là gì?
-Anh đoán được ra mới là giỏi, bằng không thì ….
-Thì sao?
-Là đồ đầu đất
Tôi cốc nhẹ vào đầu anh, lúc ấy tôi quả thực đã nghĩ tình yêu đến với mình thật rồi

-Em nói xem, alt3 là gì
-Nghĩ không ra à? Đầu anh toàn bã đậu
Tôi cười khoái chí, cứ để anh ấy tìm hiểu đi. Phải tự tìm ra đáp án mới thấy cái hay của nó, nếu tôi mà nói đáp án ra rồi, thì còn gì là thú vị nữa
Trong những giây phút mộng mơ vu vơ tôi chợt nghĩ chẳng biết mối quan hệ hiện tại của chúng tôi là gì nữa, có còn là giả vờ như đã từng nói không nữa. Tôi nghĩ, tôi đã vì một người nào đó mà thay đổi rồi, còn không biết người ta thì nghĩ sao… Đôi lúc thấy anh ngốc nghếch quá, không hiểu được những lời nói ẩn ý của tôi, vậy sao tôi có thể biết được anh yêu tôi thật hay vẫn chỉ là giả vờ thôi đây…
-Đang nghĩ gì vậy??? 
-À không có gì, em chỉ đang nghĩ khi hết thời gian 1 tháng thì mối quan hệ của chúng ta là gì thôi
Tôi cố gắng biểu cảm thật tươi khi nói ra câu đó, cũng là muốn do thám xem với anh, tôi có quan trọng không
-Điều này… anh cũng chưa từng nghĩ tới- Bình gượng cười
-Anh có quay lưng mà bỏ lại em phía sau không nhỉ?- Tôi bắt đầu ba hoa- Lại cái kiểu người dưng ngược lối thì….
-Em nghĩ anh sẽ như vậy sao? Đồ ngốc!!!
-Vậy anh sẽ không bao giờ rời xa em phải khôngKhi hạnh phúc đi qua
Tôi tò mò nghe đáp án của Bình nhưng anh chỉ cười xoà rồi gõ vào đầu tôi mắng
-Anh tưởng em nói là không yêu anh cơ mà
Tôi ngượng ngùng hút một mạch ly sinh tố đang ở trên bàn, trách sao anh có thể ngố đến vậy. Sao anh có thể tin toàn bộ những lời con gái nói là thật cơ chứ? Không lẽ phải để tôi nói ra 3 chữ Em yêu Anh thì anh mới hiểu được tình cảm của tôi ư?
——
Bình vừa đổi avatar facebook của anh ấy là hình 2 đứa chúng tôi vừa chụp hôm trước. Mới có 5 phút mà thấy mọi người like ầm ầm, đủ thấy độ hot của chúng tôi thế nào rồi. Tôi rung chân tủm tỉm cười đọc mấy dòng comment đang khen tôi dễ thương, bỗng nhiên có một tên lạ bình luận một câu làm tôi cứng đơ người
Êu, tao Quốc đây, vừa tập tành nghịch cái này tí. Mà người yêu hiện tại của mày đây à

=)) Đùa không vậy? Là cái Dương, con bồ lần trước của tao mà, tao vừa đá nó được hơn tháng. Đừng nói là mày phải lòng nó thật nhé
Ừ, có vấn đề gì không?
Mày rồ thật rồi, công tử như mày việc gì phải ăn lại đồ thừa của bạn như thế
….
Tôi out facebook ngay lập tức, tôi không dám đọc những tin nhắn đó nữa. Chuyện gì đang xảy ra với tôi thế này. Là hắn? Là tên bẩn thỉu đó, tại sao? Tại sao hắn lại nhảy vào phá đám trong lúc chúng tôi đang yên ổn thế này? Mà Bình…. Anh ấy, còn là bạn của hắn nữa??? Là thế nào đây?? Có phải tôi đang bị họ quay như con quay và biến thành con rối trong trò đùa ác nghiệt này không???
Là vô tình hay là sắp đặt?
Tôi sợ hãi nhìn xung quanh, cuộc sống của tôi khi nào mới ngưng hình bóng của hắn????
Điện thoại tôi đột nhiên rung, một số không có trong danh bạ, nhưng rất quen, tất nhiên, những con số này tôi đã thuộc lòng từ rất lâu rồi, tay tôi run run bấm phím trả lời
-Alo
-Chào em, dạo này vẫn khoẻ chứ?
-Tôi vẫn khoẻ, sống vẫn tốt không cần anh phải lo
-À, phải rồi, vừa biết tin em với thằng bạn anh đang qua lại, tất nhiên là vui vẻ rồi. Hà Nội cũng bé em nhỉ
-Có liên quan gì đến anh không?- Tôi gần như sắp khóc trước sự trêu ngươi của hắn
-Em đâu cần căng thẳng thế, dù gì cũng từng thân thiết với nhau
-Im đi, tôi quen biết anh hồi nào? Thân thiết với nhau hồi nào? Tốt nhất là anh cút đi, cút thật xa tôi ra, đừng có lại gần cuộc sống của tôi nữa
Tôi quăng điện thoại vào xó nhà, trượt mình trên bức tường lạnh lẽo, nước mắt không ngừng tuôn. Đã lâu lắm rồi tôi chưa khóc, vậy mà hôm nay tôi lại phải khóc, lại phải lãng phí nước mắt vì một kẻ không ra gì. 
Tối hôm đó có rất nhiều cuộc gọi đến của Bình, nhưng tôi không dám nhận, tôi sợ lắm, tôi không dám đối diện với anh ấy, tôi không muốn anh ấy cười nhạo và thương hại tôi, và tôi cũng không muốn anh ấy sẽ phải khó chịu khi phải nghe tiếng khóc ở đầu dây phía bên này….
Bỏ đi một thứ đã từng thân thuộc với mình quả thật là rất khó, nhất là tình yêu. Tôi nghĩ mình đã thích Bình rồi, nhưng tình cảm của tôi không đủ lớn để gạt đi tổn thương trước đó và nỗi tự ái hiện tại của tôi. Anh ấy sẽ làm gì nào??? Anh ấy có dám tiếp tục làm người yêu của tôi nữa không? Mà hơn nữa, chúng tôi cũng đâu phải là người yêu của nhau thực sự? Chỉ là giả vờ, tất cả, từ trước đến nay cũng chỉ là giả vờ thôi phải không???
Tôi an ủi bản thân hạnh phúc trước giờ chỉ như một giấc mơ, còn giờ tôi đã tỉnh giấc, phải đối diện với những gì của hiện tại thôi.
Tôi tháo sim của mình ra và quyết định thay một cái sim mới. Số điện thoại đó đã gắn bó với tôi khá lâu, là loại sim tứ quý tôi được tặng, nhưng giờ tôi cũng chẳng còn để tâm nó có 3 hay 4 số giống nhau nữa, vì với tôi lúc này, chúng chẳng có nghĩa lý gì cả.
Tôi cũng không online yahoo hay facebook, vùi đầu vào đống bài tập và đi làm tình nguyện với mấy đứa cùng lớp để quên đi mọi chuyện. Ban đầu cũng không quen lắm, nhưng sau này thây thật thoải mái, bởi cuộc sống hiện tại cũng khá là yên ổn. Không có gì để vui, cũng chẳng có gì để buồn, không có chuyện gì đáng để tôi rơi nước mắt nữa…. như vậy là ổn rồi, tôi cũng không cần gì thêm…
Từ khi tôi quyết định bỏ mọi thứ về phía sau cũng khá lâu rồi, 7 tháng? Hay 8 tháng nhỉ? Tôi nhớ khi đó là tháng 10, còn giờ đã là tháng 6 rồi. Suốt quãng thời gian đó tôi không hề gặp lại Bình nữa. Hôm nay vô tình bước vào hiệu sách trước kia Bình thường đưa tôi đi chợt nhớ trước kia anh ấy cũng vài lần đứng trước cổng trường đợi tôi tan học rồi chở tôi đi mua sách, nhớ lại mà chỉ thấy đau lòng, nước mắt lại rưng rưng.
Tôi bước vội ra khỏi hiệu sách, nhưng lại vô tình va phải một người đang khệ nệ ôm một đống giấy tờ trên tay. Sự vụng về của tôi khiến chúng tung bay tứ phía. Tôi cúi người xin lỗi người ta và rồi bất ngờ khi 2 ánh nhìn gặp nhau, là anh ấy…
Mắt tôi nhoè đi nhìn Bình, lúc này tôi không nghĩ gì hết chỉ mong anh ấy sẽ ôm tôi thật chặt và hỏi rằng tại sao tôi không liên lạc gì với anh thôi. Nhưng đáp lại hi vọng của tôi Bình chỉ im lặng, lúc lâu sau anh mới hỏi tôi một câu ngắn gọn
-Em có việc bận à?
Khi đó tôi chưa hoàn toàn bình tĩnh, chỉ biết đứng im như tượng nhìn Bình mà thôi, anh ấy gầy đi, trông hốc hác hơn xưa rất nhiều. Bàn tay tôi run run muốn đưa lên khuôn mặt ấy mà không thể, toàn bộ cơ thể tôi như cứng đờ lại khi Bình tiếp tục
-Nếu em bận thì đi trước đi, anh cũng có việc phải đi bây giờ rồi
Bình cúi người nhặt lại những bản thảo đó, sau đó anh nhanh chóng đi, còn tôi chỉ biết đứng lặng người nơi ấy, nước mắt chảy ngược vào tim. Khi tôi quay lại Bình không còn ở đó nữa, anh đã đi khỏi tầm mắt của tôi rồi… một lần nữa, tôi lại để tuột mất đi người mình yêu, mặc dù người đó đã ở ngay trước mặt….
“Anh không biết được em đã rất mong cái ngày này sao? Rât mong, rất mong được gặp lại anh 
Anh cũng ko biết được em đã yêu anh rồi phải không? Anh nghĩ tình yêu giữa chúng ta chỉ như một trò đùa thôi sao?
Tại sao anh không hỏi em cơ chứ? Anh chưa một lần hỏi em có yêu anh hay không mà…
Có phải anh đã tự đưa ra câu trả lời cho mình và nó hoàn toàn không giống câu trả lời của em, hay là vì anh chưa từng yêu em? Bởi vốn dĩ anh cũng chưa nói yêu em bao giờ”
—–
Là do tôi quá hèn nhát nên mất đi tình yêu của mình hay còn vì lý do nào khác nữa? Lẽ ra tôi có thể chạy tới ôm anh và nói rằng Em đã yêu anh mất rồi, vậy mà sao tôi không thể làm được? Tôi chỉ có thể biết đứng nhìn người mình yêu ra đi, tại sao tôi lại yếu đuối đến như vậy cơ chứ? Tôi vì cái sự tự ti trọng ngớ ngẩn của bản thân mà để anh ấy xuất hiện rồi lại biến mất Nếu tôi mạnh mẽ thêm chút nữa, có phải tôi có thể nắm được tình yêu trong tay, nếu như tôi có thể dũng cảm gọi tên anh, thì có phải anh ấy sẽ mãi thuộc về tôi không? 
Tất cả những gì tôi nghĩ lúc này chỉ là Nếu – như. Tôi biết trong cuộc đời không tồn tại 2 vế đó. Thời gian không sẽ không bao giờ quay ngược trở lại để ta thực hiện những gì mình tiếc nuối. Ông trời đã cho tôi một cơ hội, chỉ tại tôi không biết nắm giữ nó, tôi không thể trách được ai, chỉ có thể trách bản thân mình mà thôi. Trong cuộc sống mỗi người có ai dám chắc mình chưa từng để lỡ một điều gì đó không? Chỉ là mức độ quan trọng của nó ra sao mà thôi. Bản thân tôi có lẽ đã để lỡ điều quý giá nhất trong tuổi 20 tuyệt đẹp của mình. Chính là tình yêu. Và còn một chuyện nữa. Tôi chưa có cơ hội giải thích với Bình ý nghĩa cụm từ D alt3 B, cũng không dám chắc anh ấy có yêu tôi hay không, nhưng tôi vẫn muốn anh ấy hiểu được nghĩa của dòng chữ đó. Chính là Dương ♥ Bình. Nếu anh vẫn chưa tin, hãy thử bấm phím Alt+3 (*) ðể xem đáp án nhé!!! Em hi vọng sẽ có một ngày nào đó, anh hiểu được ý nghĩa của nó và gửi cho em một tin nhắn: B alt3 D
(*) số 3 bên phải bàn phím

truyennganhay
Continue lendo

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

Vậy con đã học được những gì?


Một ngày kia, một người bố cùng gia đình giàu có của ông ta dẫn đứa con trai mình đi du lịch đến một đất nước với mục đích là cho con trai mình thấy, ở nơi đó người ta sống nghèo khổ ra sao.

Họ ở một ngày một đêm trong nông trại của m
ột gia đình rất nghèo khổ. Khi kết thúc chuyến đi, người bố hỏi con mình: "Con thấy chuyến đi như thế nào?"

"Rất tốt, thưa bố!"

Ngạc nhiên trước câu trả lời của đứa con, người bố hỏi lại: "Con có nhìn thấy những người sống ở đó nghèo khổ đến thế nào không?"

"Vâng, có!"

"Vậy con đã học được những gì?"

Cậu con trai trả lời: "Con nhìn thấy chúng ta nuôi một con chó, họ có bốn con. Chúng ta có một cái hồ rộng đến giữa khu vườn, họ có một dòng suối nhỏ không có nơi kết thúc. Chúng ta có những bóng đèn thắp sáng khu vườn, họ có những vì sao. Sân trong nhà chúng ta kéo dài ra tận đến sân trước, họ có cả một chân trời.

Khi cậu con trai dứt lời, người cha nín lặng - không nói được gì.

Cậu bé nói tiếp: "Cảm ơn bố đã cho con thấy họ nghèo khổ đến thế nào!"

Có phải sự thật là tất cả mọi thứ phụ thuộc vào cách bạn nhìn thấy chúng? Nếu bạn có tình yêu, bạn bè, gia đình, sức khoẻ, sự hài hước và một thái độ lạc quan hướng về cuộc sống, bạn đã có tất cả mọi thứ!

Bạn không thể mua bất cứ cái gì trong những điều này. Bạn có thể có tất cả những gì bạn muốn, nhưng nếu tinh thần bạn nghèo nàn thì bạn không có gì cả!
Continue lendo

Những nguyên tắc cuộc đời


1. Bạn được cuộc đời trao tặng một cơ thể. Dù bạn yêu hay ghét cơ thể mình, nó vẫn sẽ là của bạn đến suốt đời.

2. Bạn sẽ được trao tặng những bài học quí giá. Phần lớn thời gian bạn sẽ theo học ở một ngôi trường
 không có nhiều qui tắc gọi là Cuộc Đời. Mỗi ngày ở trường học ấy, bạn sẽ được những bài học khác nhau. Có thể bạn thích chúng, hay sẽ xem chúng là những bài học vô bổ và buồn tẻ.

3. Không hề có lỗi lầm, tất cả là những bài học. Trưởng thành là kết quả của quá trình trải nghiệm những thử thách và sai lầm. “Thất bại” sẽ là một phần quan trọng trong quá trình đó, quyết định sự trưởng thành của bạn.

4. Bài học sẽ lặp đi lặp lại đến khi bạn nhận ra. Một bài học sẽ đến với bạn dưới nhiều cách thức tiếp cận khác nhau đến khi bạn thấu hiểu được. Khi ấy, bạn lại chuyển sang bài học tiếp theo.

5. Không có giới hạn của sự học hỏi. Mọi nẻo đường của cuộc sống đều ẩn chứa những bài học rất riêng. Nếu bạn còn hiện hữu trên cuộc đời này, bạn cần phải học hỏi liên tục.

6. Hãy bằng lòng với những điều bạn đang có. Khi những điều bạn mong muốn đã trở thành hiện thực, bạn sẽ tiếp tục mong muốn một điều khác mà đối với bạn, nó hấp dẫn hơn cả thứ bạn đang có.

7. Những người xung quanh chỉ là tấm gương phản chiếu chính bạn. Bạn không thể yêu hay ghét một điều gì đó ở một người khác trừ khi điều đó phản ánh điều mà bạn yêu hay ghét ở chính bản thân mình.

8. Bạn là người quyết định cuộc sống của chính mình. Bạn có sẵn mọi công cụ cũng như mọi nguồn lực mà bạn cần. Bạn có đủ quyền năng để quyết định cách sử dụng chúng. Quyền lựa chọn là ở chính bạn.

9. Câu trả lời về cuộc đời luôn nằm trong chính bản thân bạn. Tất cả những điều bạn cần làm là ngắm nhìn, lắng nghe và tin tưởng.

10. Ngay từ khi mới sinh ra, bạn sẽ quên tất cả những điều bạn cần phải nhớ. Nếu muốn, bạn vẫn có thể nhớ bằng cách lắng nghe sự hiểu biết từ bên trong.
Continue lendo

Tình yêu đẹp ...


John Blanchard rời khỏi băng ghế, chăm chú nhìn dòng người đang ra khỏi nhà ga xe lửa trung tâm thành phố. Anh đang chờ người con gái mà trái tim đã rất quen thuộc với anh nhưng khuôn mặt thì anh chưa từng gặp, một cô gái với một bông hoa h
ồng.

13 tháng trước đây trong một thư viện ở Florida, khi nhấc một cuốn sách ra khỏi kệ anh bỗng cảm thấy bị lôi cuốn không phải vì nội dung cuốn sách mà vì dòng chữ viết bằng bút chì bên lề cuốn sách. Những hàng chữ mềm mại với nội dung chứa đựng một tâm hồn sâu sắc và một trí tuệ sáng suốt. Bên trong bìa cuốn sách, nơi ghi tên người mượn, anh tìm ra tên chủ nhân của hàng chữ, đó là Hollis Maynell. Cô gái sống ở thành phố New York.

Sau đó anh viết cho cô gái một bức thư tự giới thiệu mình và mong cô trả lời, nhưng ngày hôm sau anh đã phải lên tàu ra nước ngoài tham gia cuộc Chiến tranh thế giới lần II. Trong vòng một năm và một tháng sau đó, hai người dần dần tìm hiểu nhau qua thư từ. Mỗi lá thư là một hạt giống được gieo vào trái tim nồng cháy.

Một mối tình nảy nở. Anh đề nghị cô gái gửi cho mình một tấm hình nhưng cô gái từ chối. Cô cho rằng nếu anh thực lòng thì diện mạo của cô đâu có quan trọng gì. Cuối cùng đến ngày anh từ châu âu trở về, họ hẹn sẽ gặp nhau lần đầu tại nhà ga trung tâm thành phố New York vào lúc 19g. Cô gái viết: "Anh sẽ nhận ra em là người có một bông hồng trên ve áo".

Khi đó, tôi thấy một người con gái bước lại phía tôi, cô ấy có một thân hình mảnh mai thon thả. Những cuộn tóc vàng loăn xoăn bên vành tai nhỏ nhắn. Cặp mắt cô ấy xanh như những đóa hoa. Đôi môi và cằm cô ta có nét cương quyết nhưng rất dịu dàng. Trong chiếc áo vét màu xanh nhạt cô gái trông như mùa xuân đang tới. Tôi tiến lại phía cô gái và hoàn toàn không để ý là cô ấy không có bông hồng trên ve áo. Khi tôi bước tới, cô gái nở một nụ cười nhẹ nhàng hấp dẫn trên vành môi và nói nhỏ: "Đi cùng em chứ, chàng
thủy thủ?". Khi ấy hầu như không tự chủ được tôi bước thêm một bước nữa lại phía cô gái, và đúng lúc ấy tôi nhìn thấy Hollis Maynell với bông hồng đứng ngay sau cô ấy. Đó là một người đàn bà đã ngoài 40 tuổi. Bà ta có mái tóc màu xám bên trong một chiếc mũ đã cũ. Bà ta có một thân hình nặng nề, đôi chân mập mạp trong đôi giày đế thấp. Khi đó cô gái trong chiếc áo màu xanh vội vã bước đi. Tôi có cảm giác dường như con người tôi lúc đó bị chia làm hai, một nửa mong muốn được đi theo cô gái và một nửa hướng tới người đàn bà mà tâm hồn đã thật sự chinh phục tôi. Và bà ta đứng đó, khuôn mặt béo tốt với làn da nhợt nhạt nhưng hiền lành và nhạy cảm. Khi đó bỗng nhiên tôi không còn lưỡng lự nửa. Tay tôi nắm chặt cuốn sách nhỏ cũ kỹ giống như cuốn sách trong thư viện trước đây để cô gái có thể nhận ra tôi.

Đây không phải là tình yêu nhưng là một cái gì đó rất đáng quý, một cái gì đó thậm chí có thể còn hơn cả tình yêu, một tình bạn mà tôi luôn luôn và mãi mãi biết ơn. Tôi đứng thẳng chào người đàn bà, chìa cuốn sách ra và nói, mặc dù khi nói tôi cảm thấy mình bị nghẹn lại cay đắng và thất vọng: "Tôi là trung úy John Blanchard và xin phép được hỏi chắc đây là cô Maynell? Tôi rất vui mừng là cô đã có thể đến đây gặp tôi hôm nay. Tôi muốn mời cô dùng cơm tối có
được không?". Người đàn bà nở một nụ cười bao dung và trả lời: "Ta không biết việc này như thế nào con trai ạ, nhưng cô gái trẻ mặc chiếc áo vét màu xanh vừa đi kia đã năn nỉ ta đeo đóa hoa hồng này trên ve áo. Cô ấy nói nếu anh có mời ta đi ăn tối thì nói rằng cô ấy đang đợi anh ở nhà hàng lớn bên kia đường. Cô ấy nói đây là một cuộc thử nghiệm gì đó !".
Continue lendo

Cậu à....


Tớ không làm cậu cười...
...nhưng tớ không mặc kệ cậu khóc
Tớ không bên cậu quá nhiều...
...nhưng tớ không bao giờ bỏ cậu bơ vơ
Tớ không có quá nhiều yêu thương đâu... ...ít,nhưng mà lâu dài cậu ạ
Hãy hiểu những gì tớ đã nói -
và làm nhé cậu !!! :")
Continue lendo

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Hãy suy ngẫm về câu chuyện này bạn nhé


Một đoạn chat có thật với anh trai...cứ lặng đi ngồi nhìn màn hình và khóc vì 1 câu chuyện buồn...1 bài học tưởng như đã cũ nhưng vẫn còn giá trị...

Mọi người hãy dành chút thời gian đọc nó nhé!

Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đâ
y là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức...

"...

Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trc
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: "dậy đi con"
Bình Dương: "dậy đi về với bố"
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: "thế đấy cháu ạ"
Bình Dương: "nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban"
Bình Dương: "thế mà nó không về nữa cháu ạ"
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko ?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

...."

Vậy còn bạn, bạn có suy nghĩ về điều đó không?

Hãy chia sẻ thông điệp này tới người thân và bạn bè bạn nhé !
Continue lendo

Bao lâu để đủ quên một người


Liệu đã có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau...
Tình yêu làm cho người ta cười, làm cho người ta tự tin mà hãnh diện nói với bao người rằng, người yêu tôi đấy!

Tình yêu làm cho người ta buồn, làm 
cho người ta khóc, tự nhốt mình vào nhà và tránh ánh nắng mặt trời .

Yêu một người thật sự là khó và càng khó hơn gấp trăm ngàn lần nữa để quên đi người đó. Tình yêu thật sự là một đường tròn không hề có kết thúc.

"Tình yêu là thứ cảm xúc nhiều người trải nghiệm nhưng rất ít người được vui với nó”. Chúng ta đều yêu nhưng mấy ai được hạnh phúc trọn vẹn. Mấy ai mà không phải thừa nhận rằng tình yêu này đau đớn lắm. Hạnh phúc vốn là điều hiếm hoi và chẳng mấy khi tồn tại mãi mãi.

Sau tình yêu cuồng nhiệt ấy ta nhận lại được gì…

Nhận lại được gì ngoài sự thờ ơ lạnh lùng, sự ruồng bỏ. Nhận lại được gì ngoài sự phũ phàng.

Dù đã từng có thời gian yêu nhau say đắm nhưng con người ai cũng đổi thay, vì muôn vàn lí do mà phải xa cách.

Chỉ có cách đi qua nỗi đau đó ta mới có thể vui vẻ được nhưng dường như là quá khó…

Nỗi đau ban đầu sẽ là vết thương không ngừng chảy máu, khiến ta co quắp và gồng mình trong thương nhớ da diết.

Nỗi đau lâu ngày sẽ là vết sẹo, nếu như ta biết cố gắng mà sống, mà bước qua nỗi đau. Nhưng nỗi đau lâu ngày sẽ là vết thương ung mủ lở loét nếu như ta cứ ngồi đó mà nhìn nó, hằng ngày cứ soi vào nó, lôi nó ra mà ngẫm nghĩ, mà thổn thức.

Nỗi đau thà để nó yên, chứ khơi gợi lên thì chỉ có đau hơn ngàn lần. Và chắc rằng nó sẽ chẳng bao giờ liền sẹo.

Vết sẹo tuy không hề phai mờ nhưng những kỉ niệm sẽ khó mất đi, nhưng chí ít ta sẽ không phải đau day dứt, mà chỉ mỉm cười coi đó như là cơn gió thoảng qua. Do số phận đã sắp đặt, rằng ta với họ chỉ đi ngang qua đời nhau. Chỉ là vậy thôi…

Đôi khi ta tự hỏi

Bao lâu cho một nỗi đau nguôi ngoai

Bao lâu cho những kỉ niệm hóa thành mây trời lặng lẽ trôi

Bao lâu cho những nụ cười lại trở về trên môi

Bao lâu để những giọt nước mắt không còn lăn dài trong những cơn mơ

Bao lâu để nhìn người mình yêu thương đi với người khác mà không òa khóc..

Bao lâu để bàn tay thôi quờ tìm hơi ấm mỗi đêm

Bao lâu đủ để quên một người...

Ta sẽ chẳng bao giờ biết được, mà cũng chẳng có ai có thể giải đáp giùm ta. Thời gian luôn là phương thuốc cứu cánh duy nhất và hữu hiệu.

Thời gian sẽ làm ta nguôi ngoai, sẽ mang đến cho ta một người khác, sẽ lại làm môi ta cười, mắt ta say…

Nếu không, chí ít, thời gian sẽ làm nỗi đau của ta dần bốc hơi lên trời bao la, để rồi một ngày ta chợt nhận ra lòng nhẹ hẫng, nỗi đau cũng qua, muộn phiền cũng theo gió bay cao.

Chắc hẳn ngày đó sẽ đến. Đó sẽ là một ngày đẹp trời, ngày đó nếu có ai hỏi ta rằng:

Nơi nào trên đời là hạnh phúc

Ta sẽ trả lời rằng nơi đó là nơi không có anh – người đã từng làm ta đau !!!
Continue lendo

Nhìn Lại Bản Thân Mình


Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm c
hí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.

Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!

Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: "Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?".

"Nhưng... nhưng cháu không mang theo tiền..." - cô thẹn thùng trả lời.

"Được rồi, tôi sẽ đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì".

Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc.

"Có chuyện gì vậy?" - ông ta hỏi.

"Không có gì. Tại cháu cảm động quá!" - Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.

"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... bả ác độc quá!" - cô bé nói với người bán mì...

Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài: "Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô lại không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?".

Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.

"Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì một chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ?

Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ: "Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con...".

Khi bước lên thềm cửa, cô nhìn thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô mừng rỡ nói: "Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng...".

Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích với những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hy sinh của họ như chuyện đương nhiên...

Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quà quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời.

Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng, nhưng...

Liệu có bao giờ chúng ta biết quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta chưa?
Continue lendo

Có 5 điều tớ luôn muốn cậu biết


• Thứ nhất, tớ chưa từng bao giờ yêu cậu.
• Thứ hai, tớ sẽ không bao giờ yêu cậu.
• Thứ ba, tất cả những gì cậu làm là đều vô nghĩa.
• Thứ tư, mãi mãi tớ sẽ không bao giờ thay đổi.
• Và thứ năm, nếu cậu đã nghe đến điều thứ tư
mà vẫn chưa rời bỏ tớ đi, thì ...
.
.
.
.
.
.
.
"Hãy ở lại đây với tớ đến hết cuộc đời nhé !!" ღ
Continue lendo

Giấy chứng nhận làm người


Trên đoàn tàu Thống Nhất Bắc Nam, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách:

- Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người, từ trên xuống dưới, một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra. Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc:

- Đây là vé trẻ em.

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp:

- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:

- Anh là người tàn tật?
- Vâng, tôi là người tàn tật.
- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:

- Tôi... không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em

Cô soát vé cười gằn:

- Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên - Anh chỉ còn một nửa bàn chân. Cô soát vé liếc nhìn, bảo:

- Tôi cần xem chừng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ "Giấy chứng nhận tàn tật", có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật!

Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích:

- Tôi không có hộ khẩu của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định...

Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình. Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật …Trưởng tàu cũng hỏi:
- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?

Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật. Sau đó, anh cho Trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình. Trưởng tàu cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói:

- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.

Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có bốn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:

- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi. Trưởng tàu nói kiên quyết:
- Không được!

Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu:

- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý:
- Cũng được.

Một đồng chí lão thành tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên, nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi:
- Anh có phải đàn ông không?

Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:
- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?

Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?
- Đương nhiên tôi là đàn ông!
- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?

Mọi người chung quanh cười rộ lên. Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói:
- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?

Đồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói:
- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông, sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông, không phải đàn ông.

Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành:
- Tôi không phải đàn ông. Có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng:
- Cô hoàn toàn không phải người!

Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé:
- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?

Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:
- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận "người" của cô ra xem nào...

Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.
Chỉ có một người không cười !!!
Continue lendo
 

Tình yêu, Góc tâm hồn, Truyện hay, Nhịp Sống trẻ, Kỹ Năng Mềm Copyright © 2011 | Template design by Game Mobile |